Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Basic HTML 5

Cơ bản HTML5

Giới thiệu về CSS


CSS là gì?
CSS là chữ viết tắt của Cascading Style Sheets, nó chỉ đơn thuần là một dạng file text với phần tên mở rộng là .css. Trong Style Sheet này chứa những câu lệnh CSS. Mỗi một lệnh của CSS sẽ định dạng một phần nhất định của HTML ví dụ như: font của chữ, đường viền, màu nền, căn chỉnh hình ảnh v.v..
Trước đây khi chưa có CSS, những người thiết kế web phải trộn lẫn giữa các thành phần trình bày và nội dung với nhau. Nhưng với sự xuất hiện của CSS, người ta có thể tách rời hoàn toàn phần trình bày và nội dung. Giúp cho phần code của trang web cũng gọn hơn và quan trọng hơn cả là dễ chỉnh sửa hơn.
Trước khi bắt đầu tìm hiểu thêm về CSS tôi muốn bạn biết một chút về thế mạnh của nó trong việc thiết kế web. Ví dụ nếu làm việc với HTML và bạn muốn font chữ của toàn bộ trang web là Arial. Bạn sẽ phải làm đi làm lại như thế cho tất cả các file .html mà bạn có. Nhưng nếu bạn sử dụng CSS, thì bạn chỉ cần làm một lần và tất cà các trang khác sẽ tự động được thay đổi.
Ba cách để định dạng trang web
Có ba cách bạn có thể sử dụng để định dạng trang web là: cục bộ, nhúng vào trang và liên kết đến một file CSS riêng biệt. Trong thực tế thì cách cuối cùng là liên kết đến một file riêng biệt được sử dụng phổ biến nhất. Nhưng bạn cũng nên biết về hai cách còn lại vì đôi khi bạn cũng phải sử dụng đến nó tuy không nhiều
.
1. Cục bộ – code CSS được chèn trực tiếp vào trong thẻ HTML
Cách định dạng cục bộ là bạn sử dụng code CSS chèn trực tiếp vào thẻ HTML và chỉ có tác động lên thẻ đó.
Ví dụ
<p style=”font-size:16pt; font-weight:bold; color:blue;”> 
Nếu bạn thêm code CSS vào trong thẻ này nó sẽ thay đổi cách hiển thị trên trình duyệt
</p>
2. Nhúng vào trang web
Cách thứ hai là bạn khai báo code CSS nằm trong cặp thẻ <style></style> được đặt ở phần <head></head> của tài liệu. Về cơ bản nó cũng chỉ có tác động cục bộ lên file mà bạn chèn đoạn code CSS này. Nó có phạm vi ảnh hưởng lớn hơn là cách chèn cục bộ được nói ở trên, nhưng nó không có ảnh hưởng đến các file khác trong cùng một trang web.
<head>
<title>Nhúng vào trang</title>
<meta http-equiv=”Content-type” content=”text/html; charset=utf-8″ />
<style type=”text/css”>
h1 {font-size: 16px;}
p {color:blue;}
</style>
</head>
3. Liên kết đến một file biệt lập
Thực tế cách cuối cùng này mới là thế mạnh thực sự của CSS bởi vì bạn chỉ cần tạo ra một file CSS và viết code chỉ một lần. Nó sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ trang web chứ không chỉ ảnh hưởng đến một file .html đơn lẻ hoặc chỉ một thẻ trong hàng ngàn thẻ mà bạn có. Bằng cách này chúng ta có thể tách rời hoàn toàn những thành phần trình bày và nội dung ra khỏi nhau. Nếu bạn viết toàn bộ code CSS trong một file và liên kết nó đến những trang còn lại, thì việc thay đổi sửa chữa trang web trở nên cực kỳ đơn giản.
Để liên kết file CSS đến tất cả các file .html của bạn, bạn chỉ cần chèn đoạn code sau vào giữa thẻ <head></head> của tài liệu:
<link href="style_sheet.css" rel="stylesheet" type="text/css" />
Và trình duyệt sẽ tự động dùng file style_sheet.css để định dạng cho trang web của bạn. Tất nhiên trong file style_sheet.css bạn đã viết code CSS rồi.
Điều cuối cùng bạn cần biết về 3 loại hình sử dụng CSS là
Cục bộ > Nhúng vào trang > Liên kết đến một file biệt lập
Công thức trên có nghĩa là cách Cục bộ “đánh bại” cách Nhúng vào trang và Liên kết đến một file riêng biệt. Hoặc nói theo cách khác thì cách nhúng cục bộ là mạnh nhất, sau đó đến Nhúng vào trang và cuối cùng là liên kết đến một file biệt lập.

NIỆM PHẬT CHƯA ĐƯỢC NHẤT TÂM BẤT LOẠN,CÓ ĐƯỢC VÃNG SANH HAY KHÔNG?

Hỏi: Trong Kinh A Di Ðà Phật dạy, người niệm Phật được nhứt tâm bất loạn, thì khi lâm chung Phật và Thánh chúng mới tiếp dẫn người đó về Cực lạc. Nếu chúng con niệm Phật chưa được nhứt tâm, thì khi chết chúng con có được vãng sanh hay không?

Ðáp: Trong Kinh Di Đà Phật dạy, nếu hành giả nào chí tâm niệm Phật miên mật tương tục không gián đoạn, từ một ngày cho đến bảy ngày, thì người đó sẽ được nhứt tâm bất loạn và khi lâm chung sẽ được Đức Phật Di Đà cùng chư Thánh chúng phóng quang tiếp dẫn về Cực lạc. Đồng thời, người đó sẽ lên ngay Thượng phẩm thượng sanh. Trường hợp nếu như Phật tử niệm Phật chưa được nhứt tâm, thì cũng vẫn được vãng sanh. Tuy nhiên, với điều kiện là Phật tử phải có đầy đủ tín tâm và nguyện lực tha thiết mới được. Còn đạt được phẩm cao hay thấp đó là tùy theo sự nỗ lực chuyên cần công phu hành trì niệm Phật của Phật tử. Nếu Phật tử chuyên nhứt niệm Phật như trong Kinh Di Đà nói, thì chắc chắn Phật tử sẽ được vãng sanh ở vào phẩm vị cao.
Nhân đây, chúng tôi cũng xin được trích dẫn những lời chư Tổ chỉ dạy rải rác trong các Kinh điển Tịnh độ để chứng minh. Đồng thời cũng để cho Phật tử có thêm niềm tin vững chắc về pháp môn niệm Phật mà Phật tử đang hành trì.
Trong quyển Hương Quê Cực Lạc do cố Hòa Thượng Thích Thiền tâm dịch, có nêu ra những lời khuyên bảo của các bậc cổ đức về việc niệm Phật cầu vãng sanh.
Đại Sư Trí Giả nói: “Muốn quyết định được sanh về Tây phương cần phải đủ hai hạnh: “yểm ly và Hân nguyện”.
Thế nào là hạnh yểm ly?
Hành giả phải quán sát thân nầy đầy đủ sự nhơ nhớp, chịu nhiều nỗi đau khổ, không có chi là vui mà sanh lòng nhàm chán muốn thoát ly. Nghĩ tưởng như thế thì lửa dâm dục phiền não lần lần giảm bớt. Lại phát nguyện cầu được vĩnh viễn xa lìa cõi trần khổ lụy, không còn thọ cái nghiệp thân nam nữ, máu mủ tanh hôi, đắm mê theo ngũ dục, cầu được mau về Tịnh độ chứng thân pháp tánh trong sạch quang minh. Đó là hạnh yểm ly.
Thế nào là hạnh hân nguyện?
Nên nghĩ chúng sanh chìm trong biển khổ, mình là phàm phu không đủ sức cứu độ. Nay tha thiết muốn về Cực lạc, gần gũi với Phật tu hành chứng quả vô sanh, để độ thoát lấy mình, báo đáp bốn ân, cứu chúng sanh khổ não. Đó là mục đích cầu sanh.
Duyên tưởng báo thân của Phật sắc vàng sáng rỡ. Có 84.000 tướng, mỗi tướng có 84.000 vẻ đẹp, mỗi vẻ đẹp phóng ra 84.000 tia sáng, soi khắp pháp giới nhiếp lấy những chúng sanh niệm Phật. Lại quán tưởng cõi Cực lạc bảy báu trang nghiêm, đầy đủ sự an vui mầu nhiệm mà sanh lòng ưa thích. Do đó, gắng sự bố thí, trì giới, niệm Phật, tu các hạnh lành, rồi đem hồi hướng, nguyện mình cùng tất cả chúng sanh, đều được sanh về Tịnh độ. Làm như thế thì quyết định vãng sanh, và đây là hạnh hân nguyện”.
Hoài Cảm Đại Sư dạy: “Chí tâm niệm Phật tức là ý nghiệp làm lành, xưng danh hiệu Phật là khẩu nghiệp làm lành, chấp tay lễ bái là thân nghiệp làm lành. Do ba nghiệp ấy làm lành, nên có thể diệt tội nặng sanh tử trong tám mươi ức kiếp, nhờ hạnh nguyện nương nhau, quyết định được vãng sanh”.
Không Cốc Đại Sư dạy: “Một môn niệm Phật là đường lối tu hành thẳng tắt. Hành giả phải xét rõ thân nầy giả dối, việc thế như chiêm bao, duy cõi Tịnh độ là đáng nương về, câu niệm Phật là có thể nhờ cậy. Rồi tùy phận mà niệm Phật hoặc mau, hoặc chậm, hoặc tiếng thấp, tiếng cao, đều không câu ngại. Chỉ nên để cho thân tâm nhàn đạm, thầm nhớ chẳng quên, khi gấp, động, tịnh, vẫn một niệm không khác. Niệm như thế, ngày kia xúc cảnh chạm duyên, bỗng nhiên tỉnh ngộ. Chừng ấy mới biết cõi Tịch Quang Tịnh Độ không rời nơi đây, Phật A Di Đà chẳng rời tâm mình. Nếu lập tâm muốn cầu tỏ ngộ thì trở lại thành chướng ngại, nên chỉ lấy lòng tin làm căn bản, chẳng tùy theo tạp niệm mà thôi. Hành trì như thế, dù không tỏ ngộ, khi chết cũng được sanh về Tây phương, theo giai cấp mà tiến tu, không còn lo thối chuyển”.
Tóm lại, qua những lời dẫn chứng của chư Tổ dạy trên, thì chúng ta chỉ cần lấy việc trì danh niệm Phật làm chánh hạnh và cố gắng tu các trợ hạnh lành khác, có bao nhiêu phước đức đều hồi hướng về Tịnh độ. Đồng thời, chúng ta cũng phải có niềm tin vững chắc và lập nguyện thiết tha cầu sanh Cực lạc. Bởi người tu theo pháp môn Tịnh độ, điều kiện tiên quyết muốn được vãng sanh Cực lạc là phải hội đủ hai yếu tố căn bản: Tín và Nguyện. Tin sâu, nguyện thiết, còn việc thật hành niệm Phật hoặc tu các hạnh lành, điều đó còn tùy thuộc vào sự chuyên cần hay không.
Nếu hành giả niệm Phật chuyên cần, thì sẽ đạt được phẩm cao. Còn nếu không được tinh chuyên lắm, thì sẽ vãng sanh ngự tọa ở phẩm thấp hơn. Chín phẩm liên hoa ở cõi Cực lạc là để phẩm định người hành trì niệm Phật ở cõi nầy. Đó là để đánh giá sự hơn kém cao thấp trong việc niệm Phật chuyên cần hay giải đãi mà thôi. Còn như người niệm Phật được “nhứt tâm tam muội”, thưa thật với Phật tử đối với căn cơ thời mạt pháp hiện nay, thì muôn người không dễ có một. Phật tử cứ y theo lời Phật Tổ chỉ dạy mà giữ vững tín tâm nỗ lực hành trì. Được thế, thì lo gì không được vãng sanh. Đó là điều quyết chắc không còn gì phải nghi ngờ.

Thích Phước Thái